Phim Nô Lệ Nhà Ở - Brick Slaves 2015

Xem phim online

Hồng Kông

Nô Lệ Nhà Ở
  • Phim:

    Nô Lệ Nhà Ở

  • Năm Phát Hành:2015
  • Đạo Diễn:
  • Quốc Gia:Hồng Kông
  • Thời Lượng:Tập 6 TM
  • Cập Nhật:20-08-2015
  • Lượt Xem:1606
  • Điểm Đánh Giá:7.0
  • Xem Trailer Phim

Phim Nô Lệ Nhà Ở

Phim hài hước Nô Lệ Nhà Ở là Hongkong sản xuất, nói về cuộc sống hiện nay với đủ kiểu người,  người khôn của khó, tiền thì ngày càng khó kiếm, mà giá cả leo thang chi phí cho cuộc sống thành gánh nặng. Chính là vậy, khi cái ăn còn phải lo huống chi là một căn nhà, mà nhà ở tại hongkong thì rất đăt, vì thế 1 căn nhà chung cư là 1 mơ ước của giới trẻ, Lâu Diệu Minh có người bạn gái nhưng cô ấy đã rời bỏ anh, công việc hiện tại cũng bị mất và không còn thứ gì trong tay , anh đành phải đi thuê nhà để ở nhưng gặp phải 1 cô giáo dương cầm khó tính, Thái Kiên Thanh. Lúc nhận được tin nhắn này chính là lúc tôi cùng cô chị em độc thân của tôi đang uống rượu, chân bước đi loạng choạng như cua, đang đứng hiên ngang giữa ngã tư trên cầu vượt đóng vai ca sĩ… Gió thổi từng trận làm bay chiếc khăn choàng cổ, tóc tôi cũng theo gió bay bay. Đầu tôi trống rỗng đáng sợ. Mùi thơm hoa cỏ kéo theo những âm thanh như tra tấn lỗ tai kia của những cặp tình lữ làm tôi đột nhiên sinh ra cảm giác thật bi thương. Hết mở mắt ra rồi lại nhắm mắt, cơ thể vẫn vô thức đứng yên trước gió đón phiền muộn. Tin nhắn kia đến, đem tâm tình mới vừa tốt lên của tôi biến mất vô tăm tích thay vào đó là cõi lòng tràn đầy bi thương. Tôi liếc mắt nhìn cái tin nhắn kia trong đầu bỗng một trận choáng váng còn kèm theo nổi giận. Dựa vào cái gì a? Dựa vào cái gì trong đầu tôi lúc nào cũng nhớ nhung hình bóng hắn, muốn quên cũng không cách nào quên được, còn tiểu tử này nhanh như vậy đã tìm được mùa xuân mới. Tôi lệ rơi đầy mặt nhìn di động đang giơ lên, một cơn gió nhẹ thổi tới làm đầu óc tôi trở nên choáng váng hơn, cả đời này đây là lần tôi dũng cảm nhất cũng là đê tiện nhất phát cho hắn cái tin nhắn kia. “Diệp Hướng Lăng bạn thân, em muốn nói, anh dám yêu em à….” Một tia sấm sét vang lên, giống như vừa từ trên trời giáng xuống, toàn thân tôi chấn động, đầu óc giờ đây cũng tỉnh hơn phân nửa, nhìn thấy di động báo tin nhắn đã gởi đi thành công tôi nhất thời sợ đến mức hồn phi phách tán. Hongkong, trong căn hộ thuê cũ kỹ ở khu phố người Hoa, vách tường loang lổ, vật dụng trong nhà đơn sơ. Trên mặt đất là đống dụng cụ vẽ tranh, vài bức họa kê sát vào tường, một cơn gió ùa vào, rèm cửa sổ liền tung bay, trên ngưỡng cửa sổ điện thoại vang lên, một cô gái lập tức nhận điện thoại. “Hello?” “Hân Lan à?” “Vâng.” Vừa nghe thấy tiếng chuông, Phó Hân Lan vội bắt máy, tiến vào phòng tắm, đóng cửa lại. “Bạc Sĩ, tan ca rồi?” “Đúng vậy.” “Ăn có ngon miệng không?” Phòng tắm nhỏ nên khó có thể xoay người, vì thế cô ngồi ngay bên cạnh bồn tắm lớn. “Phòng khám bệnh sao rồi? Vẫn bận việc sao?” Cô vẫn còn quan tâm đến anh, Bạch Bạc Sĩ cảm thấy ấm áp. “Anh ăn rồi, phòng khám bệnh vẫn bận bịu.” Phó Hân Lan bỗng nhìn vào đồng hồ đeo tay trên cổ tay. “Hey, ở chỗ anh đương là buổi sáng nhỉ? Sao, vừa mới thức dậy?” “Còn chưa ngủ.” “Há?” Cô mỉm cười. “Tối qua đi đâu thế? Em gọi vài cuộc điện thoại nhưng anh lại vắng nhà, hẹn hò hả?” Cô để ý sao? Bạch Bạc Sĩ thiếu chút nữa buột miệng nói ra, kết quả chỉ thản nhiên đáp một câu. “Buổi tối có một chút chuyện.” “Ừ.” Hân Lan trầm mặc. “Đúng rồi, em nói muốn chuyển chỗ ở, có phải không?” Khuôn mặt Phó Hân Lan biến sắc. “Vâng, nơi này mặc dù tiện nghi thế, an ninh trật tự lại rất tệ, em… Em rất muốn chuyển sang chỗ khác, thế nhưng…” Phó Hân Lan càng nói càng nhỏ giọng. “Không có gì quan trọng hơn là sự an toàn, chuyện tiền nong đừng lo lắng, anh sẽ gửi tiền cho em.” Bạch Bạc Sĩ lập tức nói. “Ưm.” Phó Hân Lan cắn cắn móng tay, ngẫm nghĩ, hỏi: “Có phải em rất quá đáng không? Đã chia tay rồi, vẫn còn xài tiền của anh, em cảm thấy căm hận chính mình a ~~” nói xong nghẹn ngào. “Em đối với anh thật tệ…” Cô khóc, Bạch Bạc Sĩ nghe thế cũng đau lòng. “Đừng nói như vậy, em đối với anh cũng tốt mà. Chia tay rồi thì vẫn là bạn bè tốt, bạn bè tốt hiển nhiên là nên giúp đỡ nhau ~~ em học hành tốt, đó chẳng phải là mơ ước của em sao? Vui lên nhé.” Lục Tiểu Thanh cầm đao hung hăng đâm xuống, mắt thấy Lý Thế Dân đang trừng lớn mắt sẽ chết ở dưới đao của mình, thì đột nhiên vang lên một tiếng keng, có một vật đánh úp hất văng bả đao trong tay Lục Tiểu Thanh đi, Lục Tiểu Thanh bị chấn động cổ tay run lên, cũng không quay đầu nhìn về phương hướng ám khí đánh tới, trực tiếp muốn đi nhặt cây đao kia lên, muốn nhanh hơn người sắp tới một bước giết chết Lý Thế Dân. “Thanh Nhi.” Giọng nói trầm thấp hùng hậu đột nhiên vang lên ở bên trong Thừa Nguyên điện, Lục Tiểu Thanh đang cúi người nhặt đao lập tức cứng ngay ở tại chỗ, nghe phía sau vang lên tiếng bước chân, thân mình của Lục Tiểu Thanh không ngừng run run, chậm rãi đứng thẳng người lên, còn chưa có xoay người lại, đột nhiên bị ôm vào một vòng ôm ấm áp, cái ôm kia quen thuộc như vậy, vòm ngực ấm áp như vậy, vòng tay có lực như vậy. “Thanh Nhi, đứa ngốc này, Thanh Nhi.” Tiếng cúi đầu thì thầm vang lên quanh quẩn ở bên tai nàng, thâm tình như vậy, chuyên chú như vậy, thương tiếc như vậy, Lục Tiểu Thanh vụt xoay người lại, nhìn Vô Diễm vẻ mặt rung động cùng thâm tình ở trước mặt, Lục Tiểu Thanh đột nhiên vươn tay nhéo má Vô Diễm một cái, lại rất nhanh vươn tay nhéo má mình một cái, tiếp theo oa một tiếng liền thương tâm khóc nức nở. “Thanh Nhi, đừng khóc, đừng khóc, ta sẽ đau lòng.” Vô Diễm gắt gao ôm chặt lấy Lục Tiểu Thanh, vẻ mặt hạnh phúc hôn lên tóc của nàng, càng hôn càng sâu. “Được rồi, các ngươi trước không cần ở trong này biểu diễn có được không, chuyện hôm nay còn chưa hoàn thành đâu, đều đợi ở chỗ này làm cái gì?” Lục Tiểu Thanh vừa khóc vừa ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Tiết Khánh lạnh lùng nói mát xong, nàng không khỏi lôi kéo Vô Diễm nói: “Người này có vấn đề.” Tiết Khánh cười nói: “Lão bản của ta không muốn đi sao? Nếu ngươi thích đứng ở trong cung này, vậy thì chúng ta sẽ đi trước, chuyện còn lại ngươi tự mình giải quyết đi.” Lục Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn Vô Diễm, Vô Diễm mỉm cười với nàng, rồi quay sang nói với Tiết Khánh: “Nơi này giao cho ngươi.” Dứt lời lôi kéo Lục Tiểu Thanh cùng Lục Tiểu Lam rời đi, lúc này Lý Thế Dân đột nhiên nói: “Lý Vô Diễm, ngươi thật to gan.”

Hình cho phim Nô Lệ Nhà Ở

Hình ảnh trong phim Nô Lệ Nhà Ở

Diễn Viên

Các diễn viên chính trong phim Nô Lệ Nhà Ở

Bình Luận Được Đăng

Sử dụng tài tài khoản Facebook để viết bình luận
Chức năng này đang nâng cấp. Vui lòng quay lại sau